Kiến trúc nhà ở Nhật Bản Trung thê ký (từ thê kỷ thứ XIII đến thế kỷ thứ XVI)

Cuối thế kỷ thứ XII, chính quyền trung ương ngày càng yếu kém. Kinh thành không còn khả năng xây các công trình lớn. Quyền lực được chia ra khắp nước, trong tay các tướng lĩnh samurai. Do vậy việc xây dựng được tiến hành ở mọi nơi, kỹ thuật xây dựng có điều kiện phát triển. Ảnh hưởng của kiến trúc Trung Quốc được thấy rõ qua sự tái thiết các chùa. Đó là hình thức cột góc với quá giang ba chiều có mộng trực tiếp. Hiên rộng, sàn lát ván, cấu tạo mái có nhiều tay đòn chổng lên nhau. Toàn bộ kết cấu mái được lộ nguyên trong nội thất. Hình thức và bố cục các kiểu kiến trúc, kể cả nhà ở, đều rất chặt chẽ, không có sự phô trương diêm dúa. Nhà ở dài 4 gian, rộng 3 gian, cửa chính quay hướng Đông, xung quanh có hiên thấp lợp ván. Chỉ có nhà chính ngăn bằng ván, còn các nhà phụ làm vách đất.
Vườn trà và phòng trà

Kiến trúc nhà ở Nhật Bản Trung thê ký (từ thê kỷ thứ XIII đến thế kỷ thứ XVI) 1

Thế kỷ thứ XVI, Thiền – một nhánh của đạo Phật – bắt rễ rất sâu trong nếp sống người Nhật, đã ảnh hưởng đến nghệ thuật sân vườn, làm thay đổi ngôi vườn của các samurai. Vườn có bố cục đơn giản nhưng thể hiện được bản chất sự hòa đổng giữa con người và thiên nhiên, đậm nét nhất là những 
vườn trà. Nó giúp con người giũ bỏ mọi ưu tư trần tục để đưa mình vào sự thanh thản, tĩnh tâm. Vườn trà là một không gian vừa phải, đủ cho một con đường đá hẹp đi qua, một ít cây cỏ thấp mọc trải dài dọc đườna dẫn đến phòng trà. Cuối đường có một bồn nước nhỏ bằng đá đặt lẫn trong cây, bao bọc bởi những phiến đá xếp công phu và được chiếu sáng bởi đôi cây đèn đá (hình 299, 300). Mọi vật ở đây tưởng như được dàn dựng một cách vô tình, nhưng lại không hề cẩu thả, có dụng ý, được tính toán đến từng chi tiết. Bước vào tới phòng trà con người dường như đã đến được một thế giới tinh thần hoàn toàn khác, bỏ lại sau lưng íhế giới phàm tục. Phòng trà thường rất bé, chỉ bằng 4-5 chiếc chiếu tatami, được thiết kế theo thuyết chủ hành vỏ thườna. Mái tranh là biểu tượng cho sự phù du, cột mảnh là biểu tượng của ý tưởng hư nhược, còn những vật liệu bình thường mang khái niệm về sự dung dị. Trong phòng trà cũng như trong nghi lễ uống trà không có sự trùng lặp của đồ vật và màu sắc. Chén uống trà màu đen thì hộp đựng trà phải có màu khác. Lư hương hay lọ hoa trên giá toconoma không được đặt đúng giữa v.v…
Trà đạo Nhật Bản được coi là một phưong pháp tu thân như võ đạo, thư đạo hay kiếm đạo, được phát triển như môt thứ tôn giáo gọi là sađô. Cuộc sống, kiến trúc và thiên nhiên hòa quyện đã tạo nên sự độc đáo của người Nhật suốt bao thế kỷ qua. 

Related posts