Kiến trúc Rốccôcô (Thế kỷ thứ XVII- XVIII)

Vào cuối thế kỷ thứ XVII đầu thê’ kỷ thứ XVIII, khi chế độ quân chủ chuyên chê’ sụp đổ thì kiến trúc Văn nghệ Phục hưng và Barốc cũng không còn. Nó được thay thê’ bằng trào lưu kiến trúc Rốccôcô.
Kiến trúc Rốccôcô không những đã tiếp tục chiều hướng Barốc mà còn vượt xa hơn nữa về chủ nghĩa hình thức.
Những nét đặc điểm của kiến trúc Rốccôcô là: mặt bằng các phòng dùng nhiều đường cong, làm cho giữa tường và trần có sự chuyển biến êm dịu. Trang trí nội thất rặt phức tạp, không đối xứng, thường dùng nhiều tượng, phù điêu và tranh gương.
Kiến trúc Rốccôcô ra đời sau non kiến trúc cổ điển Pháp nhưng về mặt hình thức nó gần gũi hơn với kiến trúc Barốc. 
Phòng gương trong cung điện Vecxây là tác phẩm tiêu biểu nhất của kiến trúc Rốccôcô, do Kiến trúc SƯ Măngsac (1646 – 1708) và Họa sĩ Lơ Broong (1619 – 1690) thực hiện. Tại đây vua Pháp Lui XIV thường tiếp đón các sứ thần và tổ chức các vũ hội. Kích thước của phòng gương là 73m X 9,7m, cao 13,1m. Bên trong phòng có đặt nhiều gương lớn. Trang trí nội thất của phòng này rất cẩu kỳ Tường và cột khảm đá cẩm thạch., nhấn mạnh cách phân vị theo chiều đứng. Ngoài ra còn có thêm nhiều hoạ tiết trang trí theo phong cách phương Đông khá tinh xảo với nhiều mầu sắc sặc sỡ. Toàn bộ trang trí và đắp điếm ở đây toát lên sự xa hoa diêm dú ì chưa từng thấy. Và kiến trúc Rốccôcô ở Pháp chủ yếu cũng chỉ được áp dụng vào nội thất.

Related posts