Kiến trúc thời kỳ văn nghệ phục hưng

Sự hình thành và đặc điểm phát triển của nền Văn nghệ Phục hưng
Cuối thế kỷ thứ XIII, ở miền Bắc Italia và vùng Toscan đã xuất hiện một trào lưu văn hóa rất mạnh mẽ, được phát triển trên cơ sở những biến đổi to lớn của nền kinh tế – xã hội đương thời.
Trào lưu văn hóa đó có tên gọ? là trào lưu Văn nghệ Phục hưng (Rơnétxăngxơ).
Lúc này, trên khắp lục địa châu Âu, cuộc tấn công vào chế độ phong kiến già nua đang diễn ra trên mọi lĩnh vực: chính trị, kinh tế, đạo đức, tôn giáo, văn hóa văn nghệ. Mọi thế giới quan Trung cổ, mọi truyền thống và hình thái có ít nhiều liên quan đến phong kiến đều bị tẩy chay. Thay vào đó, những nhà nhân văn tìm về kho báu khoa học – nghệ thuật thời cổ đại Hy Lạp – La Mã, nghiên cứu các bản chép tay còn sót lại từ thời đó để tìm cảm hứng mới. Họ đề cao vai trò cá nhân và các điều kiện cho con người phát triển toàn diện.
Ra đời trong bước ngoặt cực điểm của những mâu thuẫn xã hội, khi xích xiềng Trung cổ đã bị đập tan, nhưng khuôn mẫu của xã hội mới – xã hội tư bản – còn chưa kịp định hình, nền Văn nghệ Phục hưng đã bắt đầu từ văn học, với Đăngtê -“nhà thơ cuối cùng của thời Trung cổ, và cũng đồng thời là nhà thơ đầu tiên của thời đại mới”- (F. Ăngghen), với các tác giả văn chương khác như Petơraroca, Bơccagiô. Tiếp sau đó là các nhà hội họa như Dgiôttô, nhà điêu khắc Nhiccôlô Pizano v.v… Nghệ thuật kiến trúc, do có những nhu cầu rất lớn vể vật tư và công sức so với văn chương hội họa, nên bước vào thời Văn nghệ Phục hưng chậm hơn – khoảng cuối thế kỷ thứ XIV, đau thế kỷ thứ XV.

Kiến trúc thời kỳ văn nghệ phục hưng 1

Đặc điểm chung và sự phân kỳ kiến trúc Văn nghệ Phục hưng
Trào lưu kiến trúc mới được khởi đầu bằng việc tẩy chay phong cách Gôtích, phục hưng di sản truyền thống của nền kiến trúc La Mã cổ đại. Bố cục các tòa nhà trở lại rõ 
ràng, khúc chiết, có tỷ lệ hài hòa, phân chia mạch lạc, dựa trên hệ thức cột cổ điển.
Tường, cột, cuốn là ba thành phần được nghiên cứu kỹ lưỡng, đã đạt được độ hoàn hảo đáng kinh ngạc. Hàng loạt phương pháp xây dựng mới, nguyên tắc nghệ thuật mới được áp dụng. Trong các công trình mới, tính động của phong cách Gôtích, tính nặng nề của phong cách Rôman được thay thế bằng tính yên tĩnh, êm đềm của các hình thức kiến trúc Phục hưng. Những mái vòm của thời Rôman, mái vòm nhọn mũi tên của thời Gôtích đã phải nhường chỗ cho các loại vòm cuốn chữ thập và vòm bán cầu.
Biệt thự, cung điện là loại hình rất phát ‘ triển ở cả thành phố lẫn vùng ngoại vi.
Trong trang trí nội thất, đá hoa thiên nhiên và đá nhân tạo được sử dụng rộng rãi. Các kỹ năng gia công đá thời cổ đại được khôi phục ở mức độ hoàn thiện cao hơn. Có nhiều chi tiết trang trí đưbc làm tư kim loại. Trần và tường trong nhà được tràng hoàng bằng những bức tranh hoành tráng rất lộng lẫy. Song tường ngoài lại được trát vữa thay vì ốp đá như người La Mã cổ đại vẫn làm.
Đánh giá về thời kỳ Văn nghệ Phục hưng, trong cuốn “Phép biện chứng của tự nhiên”, F. Ăngghen viết: “Văn nghệ Phục hưng là một biến cố tiến bộ vĩ đại nhất trong mọi biến cố 
mà loài người đã trải qua cho đến nay”. Điều đó đã được minh chứng một cách hùng hồn qua sự phát triển của nghệ thuật kiến trúc.
Phát triển liên tục ở Italia trong vòng hai thế kỷ, kiến trúc Văn nghệ Phục hưng có thể được chia làm ba thời kỳ sau:
– Thời kỳ tiền Phục hưng (1420 đến thế kỷ thứ XV).
– Thời kỳ Phục hưng toàn thịnh (nửa đầu thế kỷ thứ XVI).
– Thời kỳ hậu Phục hưng (nửa sau thế kỷ thứ XVI).

Related posts